Vết cắn trên bầu ngực (Phần 4)

1,326 views

Giọng Hân thoảng thốt cách yếu ớt, van xin cách tha thiết, Tùng thương lắm nhưng cũng hận lắm, tại sao em lại lừa gạt tôi? Không tâm trạng nào làm việc, anh nổi nóng với tất cả các phòng ban, tại sao doanh thu tháng này giảm, đơn hàng bên A, bên B sao đợt này ngưng? bộ phận marketing chi vượt ngân sách tại sao hiệu quả không thấy? bản hợp đồng này sao giờ này chưa gửi cho đối tác… Tất cả các bộ phận im re và cắm đầu vào máy tính làm việc. Cô thư ký không dám thở vì thường ngày sếp tổng ít lớn tiếng nhưng đột nhiên nổi thiên kiểu này thì chắc chắn có chuyện gì rất ghê gớm.
Đúng, chúng ta thường vui vẻ và hăng say trong yêu thương. Tiền bạc là cần cho cuộc sống sung túc nhưng không phải tất cả. Cái lòng tự trọng của người đàn ông bị xúc phạm thì không khác gì tướng lĩnh bị tát nhục nhã giữa chốn ba quân. Sau khi tra quét các phòng ban, Tùng tự lái xe ra khỏi công ty, anh lao vun vút giữa con đường có hàng cây to cao có lá đang rơi rụng như lời chấm hết cho một cuộc tình.
Tùng đến quầy bar ngày nào Tùng đã đưa Hân ra khỏi đó. Anh nốc từng ly rượu như uống nước suối, không còn cảm giác đắng chát, có lẽ lòng anh thấy chát đắng quá rồi. Đến đêm khuya khi đã say, anh gọi taxi đến nhà Hân, gặp em để làm rõ ngọn ngành. Không yêu xin đừng dối lừa nhau. Hân cả buổi trông ngóng Tùng, cô gọi cháy máy, anh không trả lời, thấy anh đến, cô mừng lắm và quýnh quáng chạy xuống đón anh. Thấy anh say khướt, cô dìu anh lên phòng.
Hân tháo giày, gỡ vớ cho anh, định tháo cà vạt thì Hân đã bị anh ôm ghì xuống, hất ngược cô nằm xuống dưới, anh hôn cô ngộp thở, anh không cho cô nói, anh xé phăng chiếc váy áo mà anh đã mua cho cô, lột hết đồ chip để cô trần truồng như một đứa trẻ sơ sinh chưa kịp được cha mẹ mặc đồ cho. Anh vừa hôn vừa cắn muốn nát bầu ngực Hân. Hân biết có chuyện nên cô để mặc anh làm gì làm, cô cắn răng chịu đựng, mặc kệ nước mắt chảy.

tham tu dieu tra ngoai tinh o sai gon 4
Tùng thấy Hân tay bấu chặt tấm drap giường, cắn răng, nước mắt rơi, anh càng điên lên, anh không cần đợi Hân cùng hòa nhịp thăng hoa, anh tấn công Hân dồn dập, Hân càng cắn răng, anh càng hăng máu như con hổ đói, tăng nhịp độ vô cực, nhanh, mạnh như vũ bão, tưởng chừng cánh cửa tình yêu vỡ tan từng mảnh, cho đến khi Tùng hự lên một tiếng thật to rồi từ từ đổ ầm thân hình vạm vỡ lên người Hân, anh nắm tay lại, gồng lên và đấm xuống giường, gầm lên: “Tại sao em lại lừa dối anh”.

Tùng như mãnh thú khi gặp Hân lần này

Đây là lần thứ 2 Tùng khóc kể từ khi bước chân vào Sài Gòn lập nghiệp. Hân không nói, cô im lặng. Cô chỉ vòng tay ôm anh. Cô gần như mệt rũ người, cô không thể cất tiếng chứ không phải cô không nói. Một không gian tĩnh mịch nặng nề như triệu tấn bao trùm cả căn phòng, Hân chỉ muốn cắn lưỡi chết cho xong. Cô không biết mình cần gì và muốn gì. Cô chỉ mong trời mau sáng để chạy trốn anh, chạy khỏi ánh mắt long lên sòng sọc vì điều gì đó của anh, chạy luôn khỏi cuộc sống kinh khủng này cũng được.
Hồi lâu, Tùng như bình tĩnh lại, anh mở điện thoại, cho Hân xem loạt hình mà bên thám tử Sài Gòn T&T gửi cho Tùng lúc chiều rồi.
– Đáng lý anh sẽ không cho em bất kỳ lời giải thích nào vì anh không làm gì có lỗi với em để em lừa dối anh.
– Sao anh có được hình ảnh này? Anh theo dõi em?
– Ừ, anh cho người theo dõi em. Em nghĩ anh là thằng con nít, không phân biệt được đâu là vết cắn và vết xoạc trên ngực em sao? Có bao giờ anh cắn em không hả Hân?
– Ừ, anh chưa bao giờ cắn em nhưng anh làm em đau còn hơn anh cắn vào làn da vô hồn kia.
– Anh luôn yêu thương em, ngoài công việc ra anh không có gì khác, anh làm em đau chỗ nào?
– Anh có biết những lần anh đến đây với em rồi anh về lúc nửa đêm hay dù đi chơi bên ngoài cũng đến nửa đêm là anh để em cô đơn trong căn phòng này, còn anh đi về nhà anh. Em thấy mình như 1 con điếm siêu cấp. Bướm làm xong phận sự với hoa rồi về với cái kén của mình mà không biết ngày mai ra sao và về đâu. Anh có nghĩ cho em không?
– Anh yêu em trước giờ, chưa bao giờ anh nghĩ em như vậy.
– Anh không nghĩ nhưng anh làm em đau. Cho nên con điếm thì không được quyền đòi hỏi. Ai đến với em thì cũng thế thôi. Nhiệm vụ của con điếm là làm vui lòng khách hàng của mình. Anh không biết sao?
– Emmm! Tùng định nâng cao tay tát cho em một phát vì phát ngôn hồ đồ, nhưng làm thằng đàn ông thì không được tát phụ nữ vì điều đó là điều hèn nhất, đánh một kẻ không tương sức, không đủ trình để phản kháng lại thì hèn không gì hèn hơn.
– Giờ em muốn gì? Chia tay?
– Em muốn biết anh theo dõi em bao lâu rồi?
– Anh luôn tin tưởng em, em dễ thương dịu dàng bên anh không nghi ngờ. Cho đến tối qua anh phát hiện ngực em có vết cắn lạ nên anh mới nhờ người theo dõi em?
– Anh nói thật chứ?
– Nếu anh theo dõi em từ lâu thì em nghĩ chuyện sẽ như thế nào?
– Ừ, em không có gì để bào chữa cho mình, em là 1 con điếm siêu cấp. Anh mong muốn gì nơi một con điếm?
Hân hỏi trong ánh mắt vô hồn. Tùng không biết anh đã sai chỗ nào để cô ấy đối xử với anh như thế. Anh vơ nhanh chiếc áo, tấm quần, mặc lẹ vào và đóng sầm cửa lại, anh bỏ đi khi trời cũng gần sắp phiên chợ sáng. Hân nằm chơi chọi giữa chiếc giường mà anh không biết nơi đây cô tiếp không biết bao nhiêu đàn ông ngoài Tùng. Chiếc taxi chờ tới, anh leo vội lên và điện thoại cho anh Huy – trung tâm thám tử Sài Gòn T&T: “Anh theo dõi tiếp Ngọc Hân giúp em như kế hoạch” và chiếc xe taxi từ từ lăn bánh tiến về Q7…
(Tên nhân vật và nội dung đã được thay đổi nhằm bảo mật tuyệt đối thông tin”
CÔNG TY THÁM TỬ SÀI GÒN T&T – DỊCH VỤ THÁM TỬ TƯ UY TÍN

Share this post:

Related Posts